Lý Phúc hít sâu một hơi, một lần nữa vươn tay chộp lấy mệnh cách Chuẩn Hoàng. Hắn gầm lên tức giận, dốc cạn sức lực muốn tóm chặt lấy nó...
Nhưng kèm theo một tiếng vang trầm đục, cuối cùng hắn vẫn bị hất văng ra ngoài, ngã vật xuống đất cái "huỵch" như một đống bùn nhão.
Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong mắt Hàn Đống hiện lên vẻ bất lực và cay đắng. Sau một hồi giằng xé nội tâm, cuối cùng hắn vẫn hạ quyết tâm, cúi gập người thật sâu trước Lý Phúc đang nằm trong vũng máu...




